ClockThứ Bảy, 11/09/2010 18:30

Ngẫu thu

HNN - Thơ Văn Công Hùng & lời bình của Vân Đình Hùng:
 Thu Hà Nội - ảnh từ internet
Ngẫu thu
 
                   Văn Công Hùng
 
Em ru một mảnh gió buồn                                            
Cành tre vuốt nhọn một chuồn chuồn kim
Lá vàng cuốn nắng đi tìm
Ngày dĩ vãng nối nổi chìm trong nhau
 
 
Lá rơi chẳng biết cành đau
Nước trôi hòn sỏi nhuộm màu hớ hênh
Mùa đi chân mây nổi nênh
Một manh cỏ muộn xanh đành xanh thôi
 
 
Muốn làm ngâu cả đất trời
Mà thu lại ngấu hồn người đi rong...
 
                                                                  VCH
 

Ngâu hồn người đi rong

 
Mùa ngâu về nhớ sắc thu Hà Nội, nhà thơ Văn Công Hùng gửi chùm năm bài lục bát cho báo. Không biết anh viết Ngẫu thu ở đất dã quì vàng hay trong những ngày Đại hội Nhà văn VIII, sắc thu Hà Nội nhuộm sắc ngâu trong hồn thi sĩ và bài hát mùa thu của anh đã cất lên: Em ru một mảnh gió buồn...
 
Tên của bài thơ bỏ ngỏ nỗi buồn man mác trôi dọc mùa ngâu. Trên trời Chức Nữ Ngưu Lang sụt sùi thương nhớ. Nỗi nhớ thương ướt cả nhân gian. Dưới đất Văn Công tiên sinh uống rượu một mình tự dưng lẩy Kiều, nảy năm nhịp liền thành ngũ cung thu sang trọng. Trải xuân hạ, đến thu thì ngấu, ngấu hồn người đi rong... lại còn muốn làm ngâu cả đất trời. Đúng là nòi thi sĩ.
 
Tôi thích câu tám anh viết: cành tre vuốt nhọn một chuồn chuồn kim. Ấy là khi anh nhìn búp măng cuộn chặt chưa xoè lá đón nắng thu, búp măng như con chuồn kim xanh ghim vào mây trắng. Thu qua kẽ lá. Thu sang rồi ư? Cảm nhận ấy đưa ca từ của Ngẫu thu trôi nhẹ như lời ru buồn đặt trên đôi cánh mỏng của chú chuồn kim thơ ngây, đi rong, đi hoang...
 
Đi không chủ ý, như về vô định, anh gặp màu sỏi hớ hênh không khép nép dưới lòng suối trong vắt. Hương thu bay đến đâu, vạn vật được cảm nhận sự dịu dàng quyến rũ, chẳng phải đề phòng. Bẵng đi không để ý, thu đã về cả trong đời thi nhân. Những ngày nối ngày mà anh gọi là ngày dĩ vãng nối nổi chìm trong nhau. Mỗi một mùa thu một chiếc là rời cành. Cành đau niềm lá xanh. Lá cuốn theo nắng vàng. Nắng mải ru tình gió. Gió nhủ cành đau riêng.
 
Thu nay anh độc thoại với chính mình và ví mình như một manh cỏ muộn xanh đành xanh thôi. Đành xanh! Trong nền dã quì vàng và đất đỏ ba dan. Một hoà sắc có ba màu chủ đạo đỏ đất vàng hoa xanh đời. Hoà sắc thu của anh thật nhiều màu.
 
Thoạt nghe giọng thì buồn, nhưng thực ra không phải vậy, ngẫu hứng lúc thu sang đã bật ra khúc ru mùa thu riêng của nhà thơ Phố Núi - nơi anh đang sống và viết. Ở cao nguyên này, có đỉnh Chư H'rông của Cha, có Biển hồ đầy của Mẹ, có dã quì vàng, có trời xanh trong vắt, mây trắng đi hoang... như thế với một người thơ đã là cả một gia tài.
 
Ngâu hồn người đi rong là ấn tượng để lại khi tôi đọc Ngẫu thu của Văn Công Hùng trong sáng mưa ngâu ở đất Kẻ chợ kinh kỳ. Mảnh gió buồn theo lời ru bay xa mãi tận đấy khi bắt đầu từ trong ấy - Phố Núi Gia Lai.
 
                                                                                                       Hà Nội 24/8/2010
                                                                                                                                    VĐH
 
 
 
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Đám cưới muộn

Hạ đưa tay khẽ chỉnh lại đóa hoa cài trên tóc mẹ rồi lùi lại mấy bước, nghiêng đầu ngắm nghía.

Đám cưới muộn
Điệp vàng nở muộn

Mùa điệp vàng ở Huế thường bắt đầu vào khoảng tháng Tư. Khi ấy, dọc những con đường ven sông Hương, quanh Trường Quốc Học hay phía Thành nội, sắc vàng bỗng bừng lên như nắng trên cây.

Điệp vàng nở muộn
Mênh mang khói đồng

Nhận công tác ở đây cũng là lần đầu tiên Khoa được mẹ đưa về quê. Bình yên quá má ha! Mà sao buồn quá!. Lần bà ngoại khuất, anh bận thi tốt nghiệp phổ thông. Mà cũng chẳng còn ai thân thích nên mẹ cũng chỉ làm gọn nhẹ và đơn sơ.

Mênh mang khói đồng
“Đúng việc” như một la bàn định hướng

“Đúng việc” là cách gọi tắt của cuốn sách “Đúng việc - Một góc nhìn về câu chuyện khai minh” của nhà giáo Giản Tư Trung, Nhà Xuất bản Tri thức ấn hành lần đầu năm 2015. Qua hơn 10 năm, cuốn sách đã được tái bản tới 14 lần, với hàng trăm ngàn bản in.

“Đúng việc” như một la bàn định hướng
Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương

TIN MỚI

Return to top