ClockThứ Bảy, 08/06/2019 12:55

Nước mắt chảy xuôi

HNN - Chuyến xe buýt từ thành phố về quê hôm ấy xuất phát vào buổi trưa. Có lẽ hành khách tránh cái nắng hầm hập nên xe thật vắng. Chỉ có ba người phụ nữ, trên chuyến xe rộng thênh.

Nước mắt chảy xuôi

- Chị xuống mô?- Tôi bắt chuyện với một chị bên cạnh, cho đường bớt dài. 

- Tui vô trại thăm con mà không biết một tháng chỉ được gửi đồ hai lần. Chừ là lần thứ ba nên cán bộ nói không gửi được. Đành đem về.

Con của chị, nghe đâu đã hai mấy tuổi, vừa phải vô trại cải tạo vì bài bạc. “Tui cứ nói hoài, là con lớn rồi, phải kiếm cái nghề, còn lấy vợ. Ăn chơi hoài, khi mẹ già rồi ai lo”.

Tò mò, tôi hỏi xem chị gửi chi cho con ở trại. Chị nói, có hai ổ mì xíu, mấy quả chanh, một ít đường và vài củ khoai luộc. “Không có chi cả nhưng ở nhà nóng ruột. Vô, không gặp được nhưng nhận được đồ, nó biết ở nhà mình nhớ, mình lên thăm, mình quan tâm, không bỏ, cho nó yên tâm tu dưỡng”, chị bộc bạch.

Trên chặng đường hôm ấy, tôi biết thêm về hoàn cảnh của chị. Chồng bỏ đi khi con còn nhỏ, chị ở vậy làm lụng nuôi con. Đến mùa thì cấy cày, hết vụ thì đi làm thuê, cào hến, lên rừng chặt củi...

‘‘Mình cực khổ, một đời lo cho con mà sao nó chẳng thương mình. Tiền tui cất chỗ mô nó cũng lục được. Dành dụm đồng nào, nó lấy tiêu hết. La mắng thì nó bỏ nhà đi. Mấy lần tui cho tiền nó đi học nghề nhưng tiêu hết tiền lại về đòi nữa”, chị bật khóc như một đứa trẻ, khi nhắc đến những thói hư tật xấu của con.

- Thôi nín đi chị. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Nước mắt chảy xuôi mà - Người phụ nữ kế bên vỗ về lên đôi vai gầy của chị.

Tôi thấy lòng mình quặn lại khi những giọt nước mắt lăn dài, nối nhau không ngớt trên gò má xạm đen, khô khốc của người mẹ ấy.

Tôi cố an ủi chị bằng cái nắm tay thật chặt. Những vết chai sần trên bàn tay chị cứa vào da, đau nhói. Đôi tay gầy như nhánh củi tre đầy những mắt...

Ước chi con trai chị biết một lần cầm lấy đôi bàn tay chai sần vất vả của mẹ. Một lần biết xót xa, đau lòng khi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên gò má sạm đen ấy. Để nước mắt chị không còn chảy...

NHẬT NGUYÊN

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Ra trước “vành móng ngựa” vì trộm của cha mẹ

Vụ án con gái trộm cắp tài sản của cha mẹ đã “khép lại”; bị cáo bị xử phạt 6 tháng tù cho hưởng án treo, nhưng trong lòng nữ thẩm phán, chủ tọa phiên tòa vẫn day dứt, trăn trở vừa giận, vừa thương. Thiếu hiểu biết về pháp luật, lại không chịu tu dưỡng, đứa con ấy đã sa vào phạm tội.

Ra trước “vành móng ngựa” vì trộm của cha mẹ
Cha mẹ nào cũng muốn con thông minh

“Nguồn dinh dưỡng quan trọng nhất để nuôi dưỡng sự tự tin trong con là tình yêu trọn vẹn của cha mẹ”, ấy là lời nhắn nhủ của tác giả Urako Kanomori trong tập sách "90% trẻ thông minh nhờ cách trò chuyện đúng đắn của cha mẹ" (Phạm Lê Dạ Hương dịch, NXB Kim Đồng ấn hành).

Cha mẹ nào cũng muốn con thông minh
Lắng nghe tiếng lòng con trẻ

Muôn vàn nỗi lo cùng với bộn bề của cuộc sống khiến nhiều phụ huynh quên đi những giây phút lắng nghe tiếng nói của con mình. Con trẻ cũng có những nỗi niềm và cần được người lớn lắng nghe, thấu cảm, đó như một liều thuốc tinh thần với các con.

Lắng nghe tiếng lòng con trẻ
Dạy con đúng cách

Tại buổi sinh hoạt chuyên đề “Sự đồng hành của cha mẹ trong giáo dục con cái” do Phòng Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) quận Thuận Hóa tổ chức ngày 13/4 tại Khách sạn Hương Giang, TS Nguyễn Thanh Tùng (Viện trưởng Viện Quản trị Tri thức KMI, Sở Khoa học công nghệ TP. Hồ Chí Minh, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Quốc tế Vabis Tuệ Đức) đã chia sẻ nhiều bài học, câu chuyện hữu ích với các bậc phụ huynh trên hành trình giáo dục con cái.

Dạy con đúng cách

TIN MỚI

Return to top