ClockChủ Nhật, 06/10/2024 07:52

Chiều thu vàng

HNN - Từng dải mây lớn màu xám tro bắt đầu cuộn lên phía bên trái. Tương phản phía bên phải là sắc trời đang ngời lên màu vàng mơ. Nắng chiều nhạt dần, đèn trên cầu như những ngôi sao bắt đầu bật sáng, mọi người xuôi ngược trở về nhà.

Mùa thu vàng hoa cúc

 

Từ bờ nam thành phố, tôi đi lên cầu Dã Viên, ngược qua phía bắc. Đi thật chậm, thật chậm. Bức tranh ráng chiều dần hiện ra tuyệt đẹp, kỳ ảo tựa cánh cửa dẫn vào chốn thiên đường.

Trời đất giao mùa, những cơn nắng gắt gao đã thực sự vắng mặt, mặt cầu không còn bốc lên hơi nóng thiêu đốt như những ngày hè. Lòng sông dưới kia cũng không còn rộn ràng sắc cam, xanh sáng của những chiếc phao bơi và đoàn người chèo sup.

Phóng mắt ra xa một quãng, những tĩnh vật như lan can cầu, chóp mái của những vọng lâu và xa xa là tháp nước nhà máy nước Dã Viên đóng vào không gian những khối hình đen thẫm. Đính trên những cột đèn như những vạch kẻ yên lặng, thẳng đứng và cách quãng đều đặn là những bóng đèn kiểu dáng cổ điển hình nhộng đang tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu, lấp loáng trong ánh hoàng hôn.

Những dải mây vẫn đang trôi thật chậm, mảng trời mơ màng chuyển đổi theo từng bước đi của những vầng sáng, khi thu hẹp, khi khác lại được mở rộng ra. Trên hai làn đường rộng, ô tô, xe máy, những người đi xe đạp, đi bộ di chuyển song song hoặc ngược chiều nhau, phần lớn trong số họ đều đang trên đường trở về nhà.

Sương đêm mùa này chưa rơi. Một cơn gió mang theo hơi ẩm từ lòng sông tràn lên khiến không khí dịu dàng, mát mẻ. Tôi bắt gặp trên hành lang đi bộ của cầu những cụ ông, cụ bà nắm tay nhau thong thả. Có cặp đôi năng động, tựa mình vào lan can uốn dẻo vài động tác yoga. Xa xa, trên bầu trời từ đằng đông, mờ tỏ những cánh chim cuối ngày đang ngược hướng dòng sông, bay chéo xiên rồi đậu lên những tàng cây trong cồn Dã Viên đã mờ nhòe vì thiếu sáng.

Ở mạn bắc dòng sông, cây cối trong công viên nhuốm màu xám thẫm, bờ cỏ mềm phía dưới càng tối đen, duy chỉ con đường đi bộ nổi bật hơn nhờ được thảm lớp đá sáng màu. Từ xa, con đường như sợi chỉ lớn trắng đục len lỏi, quanh co.

Ngày vẫn chưa tắt, dòng nước dưới lòng sông chưa chuyển sang màu đen mà như dải lụa phập phồng, óng ánh sắc lơ. Một lát sau, tím, vàng, cam, xanh, đỏ… những ánh đèn từ hai bên thành cầu và những tòa nhà cao tầng bắt đầu đổ xuống, mặt nước phản chiếu, hắt lên những vệt sáng lung linh. Thích nhất là khi đèn cầu chuyển sang trắng sáng, toàn bộ không gian trên và dưới lòng sông trải rộng, nhuốm vẻ trong suốt, mơ màng.

Những ánh đèn thành phố rót xuống sông đêm giúp bớt đi vẻ vuông vức, khô khốc, trơ trụi của những tòa nhà, những công trình bê tông cốt thép. Sắc màu huyền ảo tô điểm, nhấp nháy, vạn vật nửa ẩn nửa hiện tạo nên bức tranh đô thị gợi cảm, đổ bóng mềm mại, hút sâu.

Cũng chẳng mấy chốc nữa, những cơn mưa dài sẽ kéo đến phủ mù mịt xứ này, men theo độ dốc leo lên đỉnh những cây cầu thành phố, sẽ chẳng còn đôi mắt nào được hút vào những ráng chiều ngời sáng màu cam đào hoặc vàng mơ nữa. Lúc đó, dù ngày chưa qua, màn đêm ẩm ướt và tối tăm cũng đã chực chờ, bao trùm lấy những con đường, tòa nhà, tàng cây, bờ cỏ. Cây lá run rẩy. Những cánh chim di trú. Mọi người ai nấy đều khép cửa, mong tránh được cái lạnh và sự ẩm ướt thấm đẫm vào thịt da.

Bây giờ, ánh mặt trời đã tắt hẳn. Tôi đứng thêm một lúc lâu trên hành lang dành cho người đi bộ mới tiếp tục cất bước. Tôi nhận ra, thời gian là phép màu khiến bất cứ vẻ đẹp nào ở hiện tại đều trở nên quý giá, xứng đáng để trân trọng như một món quà. Như là, một chiều thu vàng khô ráo, mát mẻ, phía chân trời ngời sáng sắc vàng mơ.

Diệu Thông
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Trao 180 phần quà tri ân người có công

Ngày 25/7, Quỹ Khởi sự từ tâm tổ chức lễ dâng hương, dâng hoa tại Nghĩa trang Liệt sĩ Phú Gia (xã Phú Vang) và tổ chức tặng quà tri ân đến các thương binh, bệnh binh, thân nhân liệt sĩ, người có công với cách mạng nhân dịp 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ.

Trao 180 phần quà tri ân người có công
Điệp vàng nở muộn

Mùa điệp vàng ở Huế thường bắt đầu vào khoảng tháng Tư. Khi ấy, dọc những con đường ven sông Hương, quanh Trường Quốc Học hay phía Thành nội, sắc vàng bỗng bừng lên như nắng trên cây.

Điệp vàng nở muộn
Nợ một lời thương

Chiếc xe khách dừng ở đầu thị trấn khi chiều vừa ngả bóng. An bước thật chậm, ngắm thật lâu quê hương của mình. Tròn mười năm kể từ ngày An rời quê lên thành phố học tập rồi lập nghiệp. Những lần trở về trước đây, chân vừa chạm ngõ, cô đã nghĩ đến chuyến xe sớm nhất để quay lại thành phố. Mười năm qua, An thực hiện được những ước mơ tuổi trẻ: Đặt chân đến nhiều vùng đất mới, sống một cuộc đời rực rỡ như những trang tạp chí du lịch.

Nợ một lời thương
Đôi mắt của trái tim

Mùa nước nổi nơi biên viễn Hồng Ngự thường bắt đầu bằng những dải mưa sướt mướt. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên triền đê, Thành lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế mây đã sờn cũ. Đôi mắt anh, dù đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa ánh sáng, vẫn đang thức cùng nhịp sống ngoài kia.

Đôi mắt của trái tim

TIN MỚI

Return to top