ClockThứ Ba, 17/07/2018 10:41

Cà rem, kem cắt...

HNN - Hôm rồi 2 đứa con ăn kem, mình cũng thử làm cây kem dừa của hãng V. Ngon, nhưng cứ thấy nó thiếu thiếu cái gì...

Ký ức tuổi thơTuổi thơ một thuở

Kem bây giờ thì đủ loại, đủ mùi, đủ hãng, từ kem cây, ốc quế cho đến kem hộp, hũ, ly, từ sầu riêng, dừa cho đến dâu, đậu xanh, việt quất, sữa chua... Nhưng thế hệ 8x đời đầu trở về trước, cái thời vẫn còn nhà ăn cơm độn thì kem là thứ quà xa xỉ. Mà kem hồi đó thành phần chỉ là nước đường, màu cùng vài ba hột đậu xanh đậu đỏ dính lưa thưa trên đầu que kem, tất cả được đông thành đá, thế thôi. Vậy mà ngon, mà thèm, mà khao khát trưa hè mỗi khi nghe tiếng lanh canh phát ra từ cái chuông đồng nho nhỏ vang lên trong ngõ nắng.

Thứ kem đó lũ trẻ tụi mình gọi là cà rem. Nó rẻ thôi, nhưng không phải khi nào và đứa nào cũng mua được.

Kem cắt thì sang hơn, nó dài, hình trụ, màu trắng đục, thơm béo vị cốt dừa thoang thoảng hương sữa chứ không mỗi nước đường, màu đông thành đá như cà rem.

Đã nói cà rem, kem cắt là thứ quà xa xỉ với lũ trẻ thời bấy giờ nên đứa có tiền mua kem thì sung sướng, hãnh diện khỏi phải bàn. Trước đó, đang tụm năm tụm ba với nhau, đứa chuẩn bị mua kem thì trong đầu suy tính đứa nào thân đứa nào ít thân, đứa nào hôm trước cho mình kẹo đứa nào không để rồi nên cho đứa nào mút, đứa nào được cắn... Lúc mua, cả đứa có tiền lẫn không có tiền đều cố đứng sát thùng kem, cái bụng ong ỏng đen nhẻm áp vào thùng như để tìm thêm chút hơi lạnh giữa trưa hè bỏng rát.

Lúc ăn, hình như đứa nào cũng như đứa nào, luôn tồn tại 2 trạng thái cực kỳ mâu thuẫn. Ăn nhanh thì mau hết, sợ tụi bạn nói keo kiệt. Nhưng ăn chậm thì kem chảy nước, có khi mới được nửa cây kem đã gục đầu rồi rơi xuống đất trong ánh mắt ngẩn ngơ, tiếc rẻ. Mà không phải ngày nào cà rem, kem cắt cũng ngang qua xóm nhỏ. Cái thời thiếu thốn, chắc hẳn mấy chú bán kem cũng hiểu không phải khi nào lũ trẻ nít cũng có tiền để mua.

Khi “biết” ăn cà rem, kem cắt mình siêng xung phong... đi chợ. Thay vì tót lên xe đạp ra chợ mình lại cuốc bộ, giữa đường gặp người quen thì xin đi nhờ. Tiền gửi xe đạp để mua kem. Hết đi chợ lại xoay qua nhổ tóc bạc “thuê” cho ngoại, rồi cùng mấy đứa bạn lân la vườn nhà mót ni lông, dây đồng, sắt vụn... để rồi sau tiếng rao chai bao đi khuất là cả lũ hớn hở đợi chờ tiếng lanh canh mát lạnh giữa trưa hè.

Thật ra hồi đó Huế có kem bưu điện cũng rất nổi tiếng. Không biết người ngoài vào thuê bán hay kem do các cô các chú ở bưu điện làm. Chỉ biết kem bán ở khuôn viên bưu điện nên có tên kem bưu điện. Kem bưu điện ngon, béo hơn và tất nhiên đắt hơn. Mình nhớ chỉ được ăn hai, ba lần, mỗi lần 2 cây. Ông ngoại hứa tháng mô có bảng danh dự là thưởng, cho ăn kem bưu điện. Thời cấp một, bảng danh dự kiểu như để đánh giá học lực hàng tháng của học sinh, ai học giỏi, đứng thứ nhất, nhì của lớp mới được phát, được biểu dương trước lớp.

Một thời gian sau mình biết đến kem ký. Cũng chẳng nhớ khi đó kem ký mới xuất hiện hay khi đó nhà mình mới có tiền cho con ăn kem ký. Kem ký đắt hơn kem bưu điện, được bỏ trong tủ đông, khi bán chủ quán thường xắn ra thành từng khoanh vuông rồi đặt lên cân tùy theo trọng lượng khách mua. Ngoài nhiều mùi, nhiều màu hơn thì khi bỏ ra dĩa ăn, kem ký còn được rắc thêm sữa đặc, đậu phụng rang và dừa rim beo béo, ngọt lịm.

Nói chung kem ký là thứ quà vặt siêu sang của lũ trẻ và thường chỉ được ăn cùng người lớn. Đứa nào được ăn thì y như rằng mai đến lớp kiểu chi cũng có chuyện để kể, để khoe. Nhưng với mình, dư vị của nó cũng “thoang thoảng” như kem bưu điện, và mình vẫn cứ thèm cà rem, kem cắt...

Lê Trang

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nặng lòng với trò chơi tuổi thơ

Giữa nhịp sống hối hả, vẫn vang lên đâu đó tiếng "cắc cắc" từ chiếc trống bỏi giấy, tiếng "vè vè" của con ve ve tre nhỏ bé. Những thanh âm tưởng như đã ngủ quên trong ký ức nay được đánh thức, chậm rãi và thiết tha. Người giữ gìn những âm thanh ấy là bà Trương Thị Hường - thường gọi là bà Chiều (trú tại đường Huỳnh Thúc Kháng, phường Phú Xuân, TP. Huế).

Nặng lòng với trò chơi tuổi thơ
Học sinh vẽ tranh về áo dài và tuổi thơ

Hơn 450 năm tác phẩm của các em học sinh đã gửi về tranh tài vòng sơ khảo hội thi thiếu nhi vẽ tranh theo sách 2025 với chủ đề “Áo dài và tuổi thơ”.

Học sinh vẽ tranh về áo dài và tuổi thơ
Mải miết dòng trôi

Sông Như Ý bắt nguồn từ sông Hương. Nó là một công trình thủy lợi do con người đào có lịch sử hơn 300 năm, được gọi là Thiên Lộc Giang dưới thời Nguyễn. Sông không uốn lượn theo địa hình và dòng chảy tự nhiên, người ta đào để dẫn nước từ sông Hương ở khu vực Đập Đá - Vỹ Dạ, theo hướng Đông Nam chảy qua các làng Vân Thê, Thanh Thủy Chánh… rồi đổ ra đầm Hà Trung, phá Tam Giang.

Mải miết dòng trôi
Ngôi nhà chung của tuổi thơ

Nhà Thiếu nhi Huế đã và đang là một địa chỉ thân quen của thiếu nhi. 50 năm qua, nơi đây đã thu hút hơn 150.000 lượt thiếu nhi tham gia học tập và vui chơi.

Ngôi nhà chung của tuổi thơ
Tắm sông

“Mùa hè mà nhảy bùm xuống sông, vẫy vùng, bơi lội thì còn chi bằng!” - Tôi nhận được câu trả lời của bạn sau khi chuyển cho bạn xem những bức ảnh chụp cảnh buổi sáng chúng tôi bơi trên sông Hương, đoạn phía dưới chùa Thiên Mụ.

Tắm sông

TIN MỚI

Return to top