ClockThứ Ba, 07/04/2015 11:08

Nhớ sương mù

HNN - Thú thật là, mình đã không ngừng tự hỏi có cảm thấy điều gì không, khi ngồi trên cáp treo băng qua những rặng rừng già nguyên sinh để lên tới Bà Nà Hill. Buổi sáng ấy, mưa rơi không âm thầm. Ngay cả khi trả lời bâng quơ với những ai đó về những điều gì đó, mình vẫn để mắt dõi ra ngoài không gian ẩm ướt và xám loang. Trôi đi trôi đi những miên man. Cái mình có và cái mình tưởng như không hề có. Nhưng mưa thì ướt át lắm…

Suốt thời gian lưu lại Bà Nà Hill, mình vẫn cảm thấy điều gì thật sự vây bủa, ngay cả khi ngồi trong đám đông, giữa những tiếng chạm ly, những cái bắt tay chừng như bất tận và cả những cái cười cũng chừng như bất tận. Mưa trên cao buôn buốt. Buổi tối, khi rời khỏi phòng để đến nơi mà mọi người gọi là Đêm Bà Nà đầy sao, mình và chị đồng nghiệp đã thảng thốt vì lạnh. Nhưng điều mình thảng thốt hơn, là lưng lửng rồi đặc quánh sương mù. Nó làm cho mọi thứ gần lại, nhòe đi và xa xôi nữa. Rồi mình chợt nhiên nhận ra, ở đó - Bà Nà Hill - sương lơ lửng vàng nhạt. Ban đầu dĩ nhiên là câu hỏi vì sao nhưng cũng ngay sau đó, mình nhìn thấy những ánh điện vàng với một mật độ khá dầy đặc, từ những khách sạn cao tầng. Dịch vụ ở đây cực tốt và gần như mình đã được chăm sóc nhiều hơn cả sự chu đáo. Nhưng khi mở cửa sổ nhìn mưa, mình đã gặp ngay những cửa sổ khác, bức tường khác. Có một giai điệu hòa tấu chạy hoài giữa hun hút những khoảng dài giữa các tòa nhà…

Sương ở Bà Nà Hill làm mình nhớ không gian trắng, dầy nhưng bồng bềnh và ma mị ngày nào ở Ba Vì. Mình nhớ mấy ngả đường vắng bóng. Những chiếc xe ô tô nhẫn nại khuất lấp chờ chủ đang lang thang đâu đó. Chỉ có sương là đông thôi trên bình độ cao. Dù tai chừng như ù đi khi lên độ cao, giọng có phần khàn đi vì hơi lạnh, mình vẫn nhớ y nguyên cái háo hức khi hạ kính xe đưa tay đón sương, để nghe gió, nghe mùi lá ẩm bên triền dốc trong một cảm giác tuyệt vời thích…
Dù sương ở đâu thì cũng là sương thôi.
Có ngày, khi chào buổi sáng bằng một cuốc xe trên con đường hãy còn quá rộng bên bờ nam sông Hương, mình cứ ngỡ chừng như đang lủi mình vào sương sớm. Sương có lúc dày đến độ rớt lên tay mình những hạt như mưa. Tán lá của đôi hàng cây bên đường thấp hẳn lại. Không thấy sông đâu. Chỉ thi thoảng có tiếng đò máy vọng lên từ trong mông lung sương trắng.
Mình không hề ngạc nhiên khi thi thoảng lại gặp những tay săn ảnh trên cung đường ban sớm, nhưng cũng lắm khi ngạc nhiên trước vẻ đẹp đến thảng thốt của sương Huế. Cái vẻ đẹp của những hàng sứ già tĩnh lặng. Của bờ thành trầm miên bên những mái cong của kiến trúc cung đình triều Nguyễn. Ngay cả vài bức ảnh ghi vội của các cua rơ kiêm facebooker không chuyên, sương vẫn đẹp ngợi lên dưới những quầng sáng thưa nơi những con đường vắng…
Và mình thấy mình nhớ mù sương.
H. NHI
ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nồng nàn từ trong cát mặn

Có những mùi hương tưởng chừng như nằm rất sâu trong ký ức thời gian, nhưng cứ mỗi khi nắng hè rực rỡ của tháng Sáu tràn về, thì mùi hương ấy từ đâu lại nồng nàn ùa đến, như chiều nay: Mùi nước ớt.

Nồng nàn từ trong cát mặn
Cơ hội để Huế kể câu chuyện văn hóa với thế giới

Việc Huế tiếp tục được đề cử ở hạng mục “Điểm đến thành phố văn hóa hàng đầu châu Á” tại Giải thưởng Du lịch Thế giới (World Travel Awards - WTA) năm 2026 là một tín hiệu đáng mừng đối với ngành du lịch và văn hóa Việt Nam.

Cơ hội để Huế kể câu chuyện văn hóa với thế giới
Giữ gìn bản sắc văn hóa tiếng Việt

Đại hội XIV của Đảng xác định phát triển văn hóa là một trong những nhiệm vụ trọng tâm trong giai đoạn mới, đồng thời kế thừa quan điểm xuyên suốt của Nghị quyết Trung ương 5 Khóa VIII về “xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc. Văn hóa tiếp tục được khẳng định vừa là mục tiêu, vừa là động lực thúc đẩy sự phát triển kinh tế, xã hội trong thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế”.

Giữ gìn bản sắc văn hóa tiếng Việt
Những cây bút trẻ nặng lòng với đề tài văn hóa

Trong dòng chảy báo chí vùng đất Cố đô Huế, những câu chuyện liên quan đến văn hóa, lịch sử bao giờ cũng có sức cuốn hút riêng. Người cầm bút không đơn thuần chỉ kể câu chuyện mà hơn thế, họ còn là cầu nối góp phần phản biện với tinh thần trách nhiệm trong hành trình chung tay bảo tồn những giá trị văn hóa mà tiền nhân để lại.

Những cây bút trẻ nặng lòng với đề tài văn hóa

TIN MỚI

Return to top