ClockThứ Hai, 02/07/2018 14:21

Cắt móng tay cho ba

HNN - Sáng nay thức dậy, cánh tay phải của con mềm oặt. Tay trái cầm tay phải bỏ sang bên này cũng được, bên kia cũng xong, hoàn toàn không có cảm giác.

Con luống cuống phát khóc! Con thậm chí không thể nhúc nhích các đầu ngón tay. Đó là hậu quả của việc nằm sai tư thế khiến các mạch máu và dây thần kinh bị chèn ép. Con phải ngồi một lúc lâu mới có thể cử động lại được.

Trong lúc đợi máu lưu thông, con đã nghĩ về ba. Cảm giác không thể điều khiển tay chân của mình thật ức chế. Con mới bị vài phút đã vậy, hẳn ba đau khổ vô cùng khi phải sống chung với một nửa cơ thể bị liệt từ năm này qua năm khác. Con từng thấy ba gồng người cố gắng nắm bàn tay phải nhưng bất lực. Con cũng từng thấy ba ngồi thẫn thờ bên hiên nhà hàng giờ đồng hồ. Ánh mắt buồn rười rượi.

Con nhớ hồi nhỏ, mỗi lần thấy ba say rượu về là tụi con lại nháy mắt với nhau biết ba sắp nói gì rồi đó. Ba xềnh xàng đọc thơ: “Kali iốt hiđro/Natri với bạc clo một loài/ Là hóa trị một ai ơi/ Nhớ đi cho kỹ kẻo rồi phân vân”. Lần nào ba say ba cũng đọc khiến tụi con thuộc làu dù chưa học hóa. Ba lại còn hỏi: “Một mảnh ruộng có cái hố bom, tính diện tích như nào? Mấy? Mấy?”

Dù nghèo nhưng ba rất quan tâm tới việc học của tụi con. Chỉ cần con nói đang cần sách nâng cao, ba sẽ dành dụm tiền để mua. Ở nông thôn hồi đó, việc mua sách chẳng dễ dàng gì. Có tiền rồi, ba phải chạy xe hơn hai chục cây xuống thành phố mua cho con. Một ông nông dân bận đồ giản dị, đeo dép tông, vụng về đưa nhân viên mảnh giấy ghi tên sách, mắt lấp lánh niềm vui khi cầm được sách trên tay, thật khiến người ta cảm động.

Lần khác, con định vẽ màu nước lên vỏ trứng vịt. Sau khi khéo léo tách được lòng trứng, con đem chục chiếc vỏ rửa sạch, phơi ráo. Mẹ không biết, định đem đi vứt. Ba cản lại, nói của con nó học đó. Tự nhiên con thấy cay cay sống mũi. Với ba, mọi việc con làm đều đáng trân trọng, dù đó chỉ là một việc cỏn con.

Một tối, con ngồi ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi đại học. Ba len lén dúi vào tay con hộp sữa đậu nành. Ba thì thầm, uống nhanh đi kẻo hai em nhìn thấy. Hộp sữa đó bà nội cho ba, ba không uống, cất về cho con. Hai em nhỏ hơn, đáng lẽ nên nhường tụi nó, nhưng ba muốn bồi dưỡng cho con ôn thi. Con vừa uống vừa rơm rớm nước mắt, tự nhủ mình không thể nghèo mãi thế này được.

Từ sau khi ba đổ bệnh, thỉnh thoảng con lại chở ba đi viện châm cứu. Đường xa dằn xốc, ba ngồi sau vịn chặt tay trái vào khung xe. Bóng hai cha con đổ trên mặt đường rát nắng. Ngày trước ba chở con, giờ con chở ba, mới mười mấy năm mà sao cay đắng quá. Con làm thủ tục nhập viện cho ba, lo từ cái ca uống nước, phiếu ăn cơm đến giấy tờ, tiền bạc. Mỗi lần quay lại nhìn dáng ba gầy gò, ốm yếu, con thương vô cùng.

Có những việc con không thích làm, như là cắt móng tay, móng chân cho ba. Không thích vì con muốn ba khỏe mạnh, tự lo cho mình. Không thích vì cầm tay ba chai sần, thô ráp, khắc khổ, nước mắt con sẽ chảy trào. Ba đã vất vả nhiều quá. Chúng ta luôn biết ba mẹ vất vả nhưng chỉ khi chăm sóc họ ốm yếu bằng những việc nhỏ nhặt nhất thì mới thấm thía được hết. Con thương ba, rất nhiều!

Nhiên Phượng

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Chiếc tivi cũ của ba

Chiếc tivi cũ vẫn nằm ở góc nhà như một chứng nhân câm lặng của bao tháng năm đã qua. Nó không còn hoạt động nữa, lớp vỏ nhựa đã ngả màu, mặt kính xước mờ, nhưng với tôi, đó không chỉ là một món đồ điện tử cũ kỹ. Đó là một phần ký ức, là một phần của ba.

Chiếc tivi cũ của ba
Cuốn sách của ba

Tôi chưa từng thấy ba đọc nhiều sách. Sau 1975, ba trút bỏ bộ đồ lính quân y của chế độ cũ, trở về nhà với công việc của một người y tá “tư” với túi xách đựng nào ống nghe, máy đo huyết áp, mấy chai dịch truyền, vài lọ thuốc thông thường, hàng ngày đạp xe khắp làng trên xóm dưới đến từng nhà thân chủ khám và chữa bệnh. Từ ngày ấy, ba đã làm công việc “home care” của một “bác sĩ gia đình”, một công việc, một chức danh mà mãi sau này tôi mới được học, tiếp cận và thấy đang dần được áp dụng trong thực hành y tế Việt Nam. Nghỉ ngơi sau một ngày làm việc bận rộn, ba cầm lên những cuốn sách ít ỏi của mình: Bộ sách giáo khoa Anh ngữ Thực dụng “English For Today” do Giáo sư Lê Bá Kông dịch, rất nổi tiếng thời đó. Ba dạy tiếng Anh cho chị em tôi.

Cuốn sách của ba
Đôi bàn tay của ba

Ba tôi là một người nông dân chân chất, không nhiều lời và cũng chẳng thể hiện tình cảm bằng lời nói. Nhưng mỗi lần nhìn thấy hai bàn tay chai sạn, rám nắng của ba, tôi luôn cảm nhận được tình yêu sâu thẳm mà ba dành cho gia đình. Hai bàn tay của ba không mềm mại, không đẹp, nhưng lại mang trong đó biết bao nhiêu vết dấu của cuộc mưu sinh.

Đôi bàn tay của ba
Cắt tỉa cây xanh trước mùa mưa bão

Để bảo vệ cây xanh và phòng tránh cây đổ ngã trên các tuyến phố trong mùa mưa bão, Trung tâm Công viên cây xanh (CVCX) Huế đã và đang triển khai cắt tỉa cành, hạ độ cao và cắt cây trên toàn địa bàn TP. Huế.

Cắt tỉa cây xanh trước mùa mưa bão

TIN MỚI

Return to top