ClockThứ Sáu, 29/06/2018 14:41

Mẹ & ngoại

HNN - Còn nhớ một lần mẹ kể chuyện cậu Út bị bà ngoại mắng “bất hiếu” vì gọi “mẹ” là “bà”. Mẹ về thăm quê. Con cháu tập trung về nhà cậu Út làm tiệc sum họp.

Tôi bắt đầu gọi mẹ mình là ngoại ngay ngày đầu tiên bé con chào đời. Lúc đầu thì còn cả ngoại lẫn mẹ nhưng sau thì chỉ còn là ngoại thôi. Đến khi sinh đứa thứ hai, ngay trong danh bạ, bốn cái tên thân thuộc “cha yêu”, “mẹ yêu”, “bố chồng”, “mẹ chồng”, tôi chuyển thành mệ ngoại, ông ngoại, mệ nội, ông nội hết. Và tất nhiên, khi các cuộc gọi được kết nối, tôi cũng cứ thế mà “ngoại à”, “nội à” này nọ. Chẳng ai có phản ứng gì, cho đến một ngày...

"Hội bạn 54" - những người bạn là đồng nghiệp, hàng xóm của cha mẹ tôi cùng sinh năm 1954, tụ họp dịp cuối tuần. Đang vui vẻ chuyện một bà chuẩn bị đi giữ cháu nội tận miền Nam giúp con dâu hết cữ đi làm, rồi đến chuyện ông kia mừng vì cô con gái kén chọn sắp lấy chồng, thì giọng cha tôi đều đều: “Tui rứa là mất hai đứa con gái luôn rồi đó. Ngoài vợ chồng thằng út, còn nữa toàn cháu ngoại hết”. Ông bạn ngồi bên an ủi: “Chỉ là khi vợ chồng thằng con trai chưa có con thôi ông ơi. Có rồi thì mình chỉ còn là ông nội, ông ngoại của chúng nó”… Con trai tôi đã 10 tuổi. Đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe cha bày tỏ nỗi niềm này.

Còn nhớ một lần mẹ kể chuyện cậu Út bị bà ngoại mắng “bất hiếu” vì gọi “mẹ” là “bà”. Mẹ về thăm quê. Con cháu tập trung về nhà cậu Út làm tiệc sum họp. Trong lúc chuẩn bị thức ăn, cậu cứ quen miệng gọi vợ là “mẹ ơi”, “mẹ ơi” khi cần việc này khi nhờ việc nọ. Bà ngoại ngồi lặng thinh ngoài hiên và đến bữa thì nhất định không ngồi vào mâm. Dỗ dành mãi, bà mới lên tiếng mắng át cậu Út: Tau quá tức cái thằng bất hiếu, già mà không khôn. Ở đâu có cái kiểu mẹ đẻ hắn ra, ngồi lù lù trước mặt thì hắn gọi là “bà”. Còn vợ mình thì cứ hở tí là “mẹ ơi”, “mẹ ơi”… Hóa ra, đó là lần mẹ gần xa bóng gió mà chúng tôi quá vô tâm để có thể nhận ra.

Tôi dần điều chỉnh cách xưng hô với cha mẹ. Bắt đầu từ việc thay đổi tên trong danh bạ điện thoại và ý thức gọi mẹ nhiều hơn trong những câu chuyện thường ngày. Một lần, cậu con trai 5 tuổi ngồi ghép lego trong khi tôi và mẹ nói chuyện, bỗng dưng nó quay lại hỏi: “Mẹ ơi, mẹ cũng có mẹ nữa à?”. Tôi ngớ người, chưa kịp phản ứng thì mẹ tôi xởi lởi: “Mẹ là mệ ngoại đó chi nữa, thằng ni hỏi lạ chưa”. Nó vẫn tỉnh bơ: “Con tưởng mẹ chỉ có mệ ngoại như con thôi chớ”. Tôi nhìn nhanh qua cha mẹ “chữa thẹn”, thấy cả ông và bà đều mỉm miệng cười. Khoảnh khắc ấy, bỗng nhận ra rằng dù ở trong bất cứ mối quan hệ nào, tình yêu thương nếu chỉ để trong lòng thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Và đối với những người đã có tuổi trong gia đình, sự quan tâm, tình yêu thương không những cần được cất thành lời mà quan trọng nữa là phải được thể hiện đúng ngôn ngữ.

ĐỒNG VĂN

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Nguyễn Khoa Huy & những bức ảnh biết kể chuyện

Gần 10 năm gắn bó với nghệ thuật nhiếp ảnh, với nghệ sĩ nhiếp ảnh (NSNA) Nguyễn Khoa Huy, phần thưởng lớn nhất không nằm ở những tấm bằng khen, mà chính là những cảm xúc chân thành, ấm áp trong từng khoảnh khắc bấm máy và những bức ảnh biết kể chuyện.

Nguyễn Khoa Huy  những bức ảnh biết kể chuyện
Sắc phong đình làng kể chuyện trăm năm

Mới đây, cuốn sách “Sắc phong Triều Nguyễn tại một số di tích trên địa bàn TP. Huế” (NXB Thuận Hóa) do Bảo tàng Lịch sử TP. Huế thực hiện và công bố đã giúp bạn đọc yêu văn hóa hiểu hơn giá trị di sản tư liệu Hán Nôm của người dân vùng Huế.

Sắc phong đình làng kể chuyện trăm năm
Người trẻ kể chuyện Huế

Nhiều người phương xa về Huế bảo, Huế có quá nhiều phong cảnh đẹp. Hầu như nhìn vào đâu cũng thấy Huế đẹp, Huế trữ tình và muốn giữ lại những khoảnh khắc trầm mặc, nhẹ nhàng và gần gũi ấy. Đó cũng là lý do mà ở Huế, cứ hễ cầm máy lên là có ảnh đẹp, bất kể đó là điện thoại thông mình hay thiết bị số xịn xò…

Người trẻ kể chuyện Huế
Chén gáo dừa khảm xà cừ kể chuyện Huế xưa

Trên đường Lê Duẩn rợp bóng cây, có một xưởng sản xuất thủ công nhỏ ngày ngày vang lên tiếng mài, tiếng máy cắt. Ở đó, những chiếc gáo dừa tưởng chừng bỏ đi được khoác lên mình ánh xà cừ lấp lánh, trở thành sản phẩm lưu niệm đậm chất Huế.

Chén gáo dừa khảm xà cừ kể chuyện Huế xưa
Lặng thầm kể chuyện lịch sử

Tại Bảo tàng Lịch sử thành phố Huế, chị Cao Hoàng Ngọc Anh (sinh 1991) là một trong những thuyết minh viên vừa vinh dự được Chủ tịch UBND thành phố Huế trao tặng bằng khen vì có thành tích xuất sắc trong thực hiện nhiệm vụ công tác năm 2025. Với chị, phần thưởng lớn nhất là những ánh mắt chăm chú lắng nghe, những cái gật đầu hay lời cảm ơn mộc mạc của khách tham quan sau mỗi buổi thuyết minh.

Lặng thầm kể chuyện lịch sử

TIN MỚI

Return to top