ClockChủ Nhật, 03/10/2021 16:42

Giá trị vĩnh hằng

Chủ nhật vừa rồi về thăm quê, ngồi uống trà cùng ông bác trong sân, bất giác nhìn ra đường bắt gặp mấy dì đang quẩy gánh đi chợ, trên gánh thấy có mấy mụt măng đầy mời gọi. Ông bác buột miệng: Ngày trước làng mình quy định rất nghiêm ngặt, độ này trở lên dân mới được phép hái măng đấy…

Làng mình mà ông bác tôi nhắc là làng Hiền Lương thuộc xã Phong Hiền, huyện Phong Điền. Một làng rèn truyền thống nổi tiếng xứ Huế. Cũng như nhiều làng quê khác ở Việt Nam, Hiền Lương không thể thiếu vắng sự có mặt của những lũy tre xanh. Mà cây tre với dân ta ngày ấy thật sự vô cùng quan trọng. Tre giữ đất giữ làng, tre làm nhà làm cửa, tre đan thúng mủng, rổ rá, đan các loại ngư cụ, làm chõng giường, bàn ghế... Vậy mà lại có những người vô ý thức cứ bẻ măng, đẵn tre vô tội vạ khiến cho lũy tre của làng đối diện nguy cơ tàn lụi. Dân làng kể, trước mối nguy đó, làng đã có sớ trình tấu xin vua Minh Mạng ban cho làng “cơ chế” để bảo vệ lũy tre. Sớ của làng sau khi tâu trình về nạn tre bị chặt phá đã đề đạt và xin nhà vua chuẩn tấu: Cứ tháng 3 hàng năm, bất cứ nhà nào trong làng hoặc giả các làng, xã khác quanh tổng Hiền Lương đều cấm ăn măng tươi, cấm chặt tre già. Vua ngạc nhiên hỏi tại sao? Làng thưa: Những cây măng mọc vào tháng 3, tháng 4 đều to khỏe, gặp thời tiết tốt sẽ phát triển thành những cây tre già rắn chắc, rất ích lợi cho đời sống nên cần phải bảo vệ. Việc chặt tre vào những tháng này cũng sẽ làm cho măng dễ bị hư hại nên cũng cần được ngăn cấm. Còn từ tháng 7 âm lịch cho đến hết năm thường hay xảy ra bão lụt, măng khó sống qua khỏi cơn tàn phá của trời đất, tre thì cũng đã già lão nên thời điểm này có thể cho phép ăn măng, chặt tre. Nếu ai vi phạm thì đều phải bị trị tội tùy theo mức độ. Người nào phát hiện được những kẻ vi phạm thì sẽ được trọng thưởng, cũng tùy theo mức độ. Vua Minh Mạng nghe có tình có lý đã ngợi khen và chuẩn tấu. “Tháng bảy vua tha, tháng ba làng bắt tội” từ đó trở thành một luật tục đẹp của Hiền Lương và được mọi người nhắc nhau tự giác chấp hành.

Sau này bất ngờ đọc được một tài liệu, thấy thú vị là luật tục không bẻ măng, chặt tre của làng Hiền Lương cũng khá tương đồng với luật tục về thu hái măng của người Mường ở phía bắc. Luật tục của người Mường quy định bắt đầu từ khi các loại măng mọc cho đến trước ngày 20/6 âm lịch hàng năm, bất luận là ai cũng không được bẻ măng trong rừng hay trồng trong vườn nhà. Ai vi phạm dù là con trẻ, hay người lớn nếu bị phát hiện thì gia đình người đó phải nộp phạt cho mường. Luật tục này còn quy định các trường hợp thả rông gia súc vào rừng dẫm, đạp, làm đổ gãy măng thì chủ gia súc cũng phải nộp phạt cho mường. Đúng ngày 20/6 âm lịch hàng năm, làng phát hiệu lệnh cho phép, lúc đó người dân mới được thu, hái măng. Lý do có luật tục này cũng tương tự như làng Hiền Lương, theo kinh nghiệm dân gian Mường, quãng thời gian từ mùa xuân cho đến gần hết tháng 6 âm lịch, số lượng từ măng phát triển thành cây rất cao, vì giai đoạn này khí hậu, môi trường nóng, ẩm thuận lợi cho măng mọc, phát triển tốt, khả năng kháng sâu bệnh cao. Từ tháng 7 âm lịch về sau, măng vẫn còn mọc nhiều, nhưng thời tiết vào mùa này thường có những cơn mưa dầm dài ngày nên phát sinh nhiều sâu bệnh hại măng, kèm theo gió, bão thường xảy ra quật đổ gãy măng. Do vậy làng mới cho thu hoạch măng ở thời kỳ này.

Bây giờ, đã xuất hiện những giống tre chỉ chuyên trồng để lấy măng; công nghiệp vật liệu cũng phát triển, cây tre không còn giữ vị thế quá quan trọng như trước cho nên quanh năm gần như tháng nào và ở bất kỳ đâu người ta cũng có thể có măng ăn. Dẫu vậy, vẫn thật khó tưởng tượng được làng quê Việt Nam mà thiếu bóng lũy tre xanh. Luật tục hái măng giờ đây có thể đã được thả lỏng, tuy nhiên, nó vẫn đằm sâu trong tâm thức và vẫn thường được nhắc lại trong những câu chuyện của dân làng. Không chỉ với măng tre mà còn gợi mở, nhắc nhở với người đời rằng, thiên nhiên đã chở che, nuôi dưỡng cuộc sống cho người thì ngược lại, người cũng phải biết trân trọng, bồi đắp cho thiên nhiên. Đó phải chăng là một nét văn hóa ứng xử tuyệt đẹp mang giá trị vĩnh hằng?

HIỀN AN

ĐÁNH GIÁ
Hãy trở thành người đầu tiên đánh giá cho bài viết này!
  Nội dung góp ý

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Giá trị mà du lịch mang lại rất khó phản ánh nếu chỉ nhìn vào GRDP

Bảy tháng đầu năm 2026, lượng khách đến Huế ước đạt gần 5,2 triệu lượt, tăng 26,7% so với cùng kỳ năm trước; trong đó khách quốc tế ước đạt hơn 1,6 triệu lượt. Doanh thu từ du lịch ước đạt hơn 12.000 tỷ đồng, tăng 62% so với cùng kỳ. Điều đó cho thấy, doanh thu du lịch đang tăng nhanh hơn lượng khách, đây chính là hướng phát triển mà Huế theo đuổi. Xung quanh vấn đề này, phóng viên Huế ngày nay đã có cuộc phỏng vấn với Giám đốc Sở Du lịch Trần Thị Hoài Trâm.

Giá trị mà du lịch mang lại rất khó phản ánh nếu chỉ nhìn vào GRDP
Lan tỏa giá trị Trường học hạnh phúc

Từ ngày 25-27/8, chương trình đào tạo chuyên sâu tập huấn viên Trường học hạnh phúc năm học 2026-2027 được tổ chức tại Huế, với sự tham gia của đội ngũ cán bộ, giáo viên nòng cốt. Đây là bước chuẩn bị quan trọng để đưa tinh thần và các giá trị của Trường học hạnh phúc vào triển khai tại các cơ sở giáo dục trên địa bàn thành phố.

Lan tỏa giá trị Trường học hạnh phúc
Cơ chế đặc thù và bài toán phát huy giá trị di sản

Nghị quyết 38/2021/QH15 (NQ 38) được Quốc hội thông qua ngày 13/11/2021 đã mở thêm dư địa về tài chính, đầu tư và bảo tồn di sản cho Huế trên hành trình xây dựng đô thị di sản trực thuộc Trung ương. Tuy nhiên, sau gần 5 năm triển khai, câu chuyện không còn nằm ở số vốn đã huy động hay những công trình đã được trùng tu, mà ở hiệu quả thực chất của việc phát huy giá trị di sản.

Cơ chế đặc thù và bài toán phát huy giá trị di sản
Khai thác giá trị di sản Huế: Muốn đi xa, phải từ bảo tồn bền vững

Ngày 8/7/2026, Chủ tịch UBND thành phố Huế đã ký ban hành Quyết định số 2376/QĐ-UBND phê duyệt Đề án “Khai thác, phát huy giá trị Quần thể di tích Cố đô Huế đến năm 2035”. Đây không chỉ là một quyết định quản lý hành chính thông thường, mà có thể xem là một dấu mốc quan trọng trong tư duy phát triển di sản của Huế: Chuyển từ cách tiếp cận chủ yếu là bảo tồn và khai thác dịch vụ sang mô hình bảo tồn gắn với phát huy giá trị, phát triển công nghiệp văn hóa, kinh tế di sản và kinh tế sáng tạo, lấy di sản làm nguồn lực cho phát triển bền vững.

Khai thác giá trị di sản Huế Muốn đi xa, phải từ bảo tồn bền vững
Hình thành mạng lưới kết nối, bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa trà Việt Nam

Việc đồng thời ra mắt Liên chi hội văn hóa trà Việt Nam, Chi hội văn hóa trà Thành phố Hồ Chí Minh và Đà Nẵng tạo nên một hệ thống liên kết từ cấp quốc gia đến địa phương, định hướng xây dựng một mạng lưới văn hóa trà có tính liên vùng, từng bước mở rộng đến các địa phương và vùng chè tiêu biểu trên cả nước.

Hình thành mạng lưới kết nối, bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa trà Việt Nam

TIN MỚI

Return to top